Home / Tác phẩm văn học / Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng của các nhân vật trong thơ mới

Bức tranh thiên nhiên và tâm trạng của các nhân vật trong thơ mới

Dưới đây chính là một số bức tranh thiên nhiên và tâm trạng của các nhân vật được xây dựng qua các tác phẩm Tràng Giang,  Đây thôn Vĩ Dạ, Chiều tối, Từ ấy


• Giống

– trước cách mạng tháng 8 (1930 – 1945)
– Cái tôi trữ tình
– Thiên nhiên: bình dị, thân thuộc

• Khác

– Thơ mới: Cái tôi – lãng mạn cô đơn đối lập thực tại
– Thơ cách mạng: cái tôi: Thi sĩ – Chiến sĩ
Từ thuở xa xưa, thiên nhiên đã là bà mẹ hiền tự xoa dịu nỗi đau cho người. Cùng với sự phát triển của xã hội loài người, người ta luôn tìm thấy ở thiên nhiên sự kì diệu không phải ngẫu nhiên, thiên nhiên không bao giờ thiếu vắng trong văn học nghệ thuật, đặc biệt là thơ ca, thậm chí nó trở thành tiêu chí bắt buộc cho người cầm bút: “Tả cảnh ngụ tình”. Vì thế, đến với thơ ca, người đọc đến với những bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ẩn chứa tâm trạng của nhân vật trữ tình.
Trong đó có bài Tràng giang, đây thôn Vĩ Dạ, chiều tối, từ ấy
Cả bốn tác phẩm đều được sáng tác trong giai đoạn 1930 – 1945. Đây là thời kì văn học Việt Nam phát triển với một tốc độ phi thường mà nói như có thể bằng 30 ngày của người. Trong sự bùng nổ của các thể loại văn học giai đoạn này, thơ ca đặc biệt chiếm ưu thế. Nó là tiếng nói của những cái tôi cá nhân dù khác nhau về mục đích sáng tác song đều rất đỗi nồng nhiệt chân thành và đều tìm đến thiên nhiên như một nguồn cảm xúc
Mỗi một tác phẩm thơ Việt lại mang một phong cách, sắc thái khác nhau

1, Tràng giang

Tràng giang là một bức tranh sông nước trải rộng theo chiều không gian.
Thế giới của bài thơ là không gian quen thuộc của làng quê. Bài thơ vẽ lên phong cảnh đẹp giàu màu sắc song vẫn thấm đượm nỗi buồn.
Cái buồn trong bài thơ không phải do cảnh vật tàn phai, không gian chật hẹp hay tù túng, mọi vật ngưng đọng chết chóc. Cái buồn thoát ra từ cầu tạo của thế giới, từ cái đẹp thiếu tình người, từ sự mất mát các mối quan hệ có tính phổ quát gây nên. Cái bài ấy phản ảnh sự thay đổi của đời sống xã hội: xã hội cộng đồng truyền thống với vô vàn mối dây liên hệ đã đứt tung để thay vào đó một xã hội đô thị với những cái tôi rời rạc bơ vơ

2, Đây thôn Vĩ Dạ

Tấm thiếp của HC tạo thành thứ đầu tiên được đối với kẻ bất hạnh, đánh thức trong nhà thơ khác vọng về cuộc đời. Vĩ Dạ là tín hiệu của cuộc đời.
Bức tranh thiên nhiên trong bài thơ với vườn, trăng, thuyền chính là biểu tượng của cuộc đời trần thế ấm nóng tình người.
Thi sĩ hướng về đó bằng sự tôn thờ chiêm ngưỡng và bằng những mặc cảm của kẻ đứng ngoài, mặc cảm chia lìa tuyệt vọng.
Bài thơ là tiếng nói của cái tôi cô đơn bơ vơ trong khát vọng ngàn đời của người về sự đồng cảm, đồng điệu mà tình yêu lứa đôi và hạnh phúc là biểu hiện của cao nhất

3. Chiều tối

Hình tượng thơ vận động khỏe khoắn và bất ngờ trong cảnh chiều muộn vùng sơn cước tưởng chừng chỉ có trong bóng tối che phủ chỉ có heo hút quạnh hiu. Ngờ đâu ánh sáng ấm áp đã rực lên, xua tan giá lạnh. Sự xuất hiện hình ảnh người thiếu nữ lao động bên lò lửa rực hồng đã mang lại ánh sáng niềm vui, sự sống ấm áp. Mặc dù thời gian từ chiều đến tối, từ ngày đến đêm nhưng hình tượng thơ vẫn vận động theo xu thế phát triển
Trong cảnh ngộ buồn của riêng mình, Bác vẫn đầy cảm thương với tạo vật. Và hơn thế Bác vẫn tìm thấy niềm vui. Niềm vui xuất phát từ niềm vui lao động của người con gái. Quảng Tây không có tình người tha thiết làm sao Bác lại có niềm vui như thế giữa đất người xa lạ.
Toát lên toàn bộ bài thơ là hình tượng nhân vật trữ tình có lòng yêu thương rộng lớn, luôn nâng niu trân trọng, mọi sự sống, người trên đời; tâm hồn lạc quan luôn hướng về tương lai và ánh sáng. Chính cách nhìn biện chứng về thời gian và cuộc sống, tình người tha thiết đã tạo nên giá trị to lớn cho thi phẩm độc đáo này.

4. Từ ấy

Nếu “chiều tối” là tiếng nói của thi sĩ – chiến sĩ từng được luyện trong tranh đấu của phong trào cách mạng. Thì Tố Hữu đánh dấu thời điểm người thiếu niên trẻ tuổi vinh dự được đứng trong hàng ngũ của Đảng, đánh dấu cuộc hội ngộ kì lạ ấy đã tạo lên chất men say của tình yêu đằm thắm với lý tưởng cách mạng và cuộc đời. Trước hết là một niềm vui trong trẻo, tin yêu, nhân hậu – niềm vui bắt gặp lý tưởng.
– Niềm vui đến với lý tưởng được diễn tả không trừu tượng mà trong những hình tượng đẹp và gợi cảm. Lý tưởng cách mạng như một nguồn ánh sáng làm bừng sáng lên trong tâm hồn nhà thơ. Nguồn sáng trong phải là một nắng xuân ấm áp, một ngày nắng thu phải vàng nhẹ mà là ngày nắng hạ chói chang rực rỡ: “ Mặt trời chân lý” là một liên kết mới và sáng tạo, vừa cụ thể vừa tượng trưng. Nguồn sáng biểu hiện những điều tốt lành. Lý tưởng cách mạng rọi sáng tâm hồn và làm cho tình ấm nóng.Tất cả bừng dậy và sức sống như một vườn hoa lá đượm hương thơm rộn rã tiếng chim. Âm thanh, màu sắc,mùi vị, tỏa ra sự hòa hợp chưa có niềm vui nào có tuổi trẻ tạo được sự đổi thay đến như vậy. Lý tưởng cách mạng đem đến hồn thơ Tố Hữu sức sáng tạo mới. Trên khía cạnh này, bài thơ mang tình cảm tuyên ngôn như thế. Sự gắn bó về cách mạng và cái đẹp, cách mạng và thi ca
Khổ 1  diễn tả niềm vui khi bắt gặp lý tưởng. Niềm vui ấy là cơ sở mang đến nhận thức (gắn bó với quần chúng lao động, gắn bó với tinh thần của những người bị cuộc đời hắt hiu
-> cái tôi của anh không còn là cái tôi cá nhân bơ vơ đối lập với cuộc đời mà là cái tôi đã thuộc về mọi người, là của mọi người
Bài thơ dự báo một nhà thơ mới của tương lai, nhà thơ của mọi người.
Loading...

Check Also

tác phẩm những đứa con trong gia đình

Những đứa con trong gia đình – Nguyễn Thi

Đề bài:  phân tích tác phẩm Những đứa con trong gia đình – Nguyễn Thi …