Home / Văn mẫu THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Đề bài : Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Bài làm

            Nhà thơ Tố Hữu là một nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam. Những tác phẩm của ông đề cao lý tưởng sống của bản thân, cùng với những sự kiện lớn, tư tưởng lớn của đất nước. Tác phẩm Việt Bắc được Tố Hữu viết vào sự kiện tháng 10- 1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, là cuộc chia ly giữa lực lượng chiến sĩ thủ đô với chiến khu Việt Bắc. Tình cảm giữa kẻ ở và người đi, sự nuối tiếc trong suốt mười lăm năm kháng chiến được thể hiện rõ nét qua bài thơ.

             Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát, trầm bổng mà sâu lắng, tạo nên sự trữ tình và dạt dào cảm xúc đối với người đọc. Sự nuối tiếc, quyến luyến của kẻ ở và người đi được tác giả sử dụng để mở đầu bài thơ:

Loading...

Mình về mình có nhớ ta

Mười lăm năm ấy thiết tha mặn nồng

Mình về mình có nhớ không

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

Từng câu thơ như từng lời nuối tiếc, níu kéo của người ở lại, cùng sự tiếc nuối của những chiến sĩ cách mạng phải rời đi sau bao năm gắn bó. Đại từ ta- mình được tác giả sử dụng thể hiện sự gắn bó sắt son và chung thủy. Quãng thời gian cụ thể được tác giả nhắc đến là mười lăm năm ấy, một quãng thời gian khá dài, với cuộc kháng chiến khốc liệt, gian khổ của nhân dân ta với tực dân Pháp. Một quãng thời gian đủ dài để tình cảm giữa quân và dân đủ thắm thiết với nhau. Người ra đi và người ở lại ngập tràn cảm xúc, nỗi nhỡ thương, đến nỗi đi đâu cũng có thể thấy những hình ảnh đã qua vãn đang còn đó, vẹn nguyên và tinh khôi. Tố Hữu khiến cho người đọc có cảm giác vương vấn vô cùng.

Sự quyến luyến, tiếc nuối của người ở lại khiến cho những người chiến sĩ cũng không nỡ bước đi:

Tiếng ai tha thiết bên cồn

Bâng khuâng trong dạ bồn chồn bước đi

Áo chàm đưa buổi phân li

Cầm tay nhau biết nói gì hôm nay.

 

Người ở lại thiết tha giãi bày từng tâm sự, khiến cho người ra đi cũng không đành lòng. Từng kỷ niệm khó quên cứ thế ùa về trong tâm trí. Tâm trạng được gói gọn trong từ bâng khuâng, sự bồi hồi không muoosnn rời đi. Sẽ thật không dễ dàng gì để hiểu được tâm trạng của người trong cuộc. Bởi có lẽ tình yêu và những kỷ niệm đã quá lớn để có thể dễ dàng dứt áo ra đi. Hơn một thập kỷ, chính xác hơn là suốt 15 năm họ sống và gắn bó bên nhau ở mảnh đất này. Người chiến sĩ và người dân đã cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu cay đắng, ngọt bùi. ở bên nhau chia sẻ từng miếng cơm, giấc ngủ. Quãng thời gian khó khăn ấy đâu chỉ thể hiện hết được bằng vài câu chữ. Nhưng từng câu chữ nhẹ nhàng như đi vào tâm khảm, khiển cho cảm xúc vỡ òa. Những người chiến sĩ chuẩn bị rời đi đã đáp lại tình cảm của người dân:

Ta với mình, mình với ta

Lòng ta sau trước mặn mà đinh ninh.

Ta và mình có lẽ đã hòa quyện, gắn bó với nhau không thể tách rời. Hai từ mặn mà, đinh ninh ghim chặt vào lòng người, sự son sắt, thủy chung trước sau như một hết sức cao cả và thiêng liêng.

Tác giả khi nhớ về núi rừng Việt Bắc đã nhớ tất thảy thiên nhiên và con người. Mọi thứ nơi đây đều hiện lên một cách trọn vẹn và đậm nghĩa tình:

Ta về mình có nhớ ta

Ta về ta nhớ những hoa cùng người

Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao ánh nắng dao gài thắt lưng

Ngày xuân mơ nở trắng rừng

Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang

Ve kêu rừng phách hổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình

Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ cô em gái hái măng một mình.

Đoạn thơ như một bức tranh tứ bình tuyệt đẹp, tinh khôi của nủi rừng Việt Bắc. Bức tranh không chỉ có thiên nhiên hùng vĩ, tươi đẹp mà còn có hình ảnh những con người mộc mạc, chân chất, tình cảm và ý nghĩa. Đây có lẽ là đoạn thơ hay nhất, trữ tình và ý nghĩa nhất của bài thơ. Điểm sảng của cả bài thơ tràn đầy yêu thương. Tác giả lặp lại nhiều lần điệp từ nhớ, khiến cho nỗi nhớ tràn ra lênh láng, vỡ òa trong lòng người đọc.

Tố Hữu không chỉ nhớ con người và cảnh vật nơi đây. Hơn thế nữa, ông nhớ đến những cuộc chiến tranh khốc liệt, gian khổ, những năm tháng nếm mật nằm gai:

Nhớ khi giặc đến giặc lùng

Rừng cây núi đá ta cùng đánh tây

Núi giăng thành lũy sắt dày

Rừng che bộ đội rừng vây quân thù.

Những câu thơ cuối với giọng điệu không còn tha thiết, dìu dặt nữa mà là giọng điệu hào hùng để nói về những trận chiến đã qua nơi núi rừng Việt Bắc. Những câu thơ này giúp cho người đọc cảm nhận hào khí Đông A mạnh mẽ, dữ dội trong lòng tác giả. Chắc chắn những năm tháng chiến tranh khốc liệt vẫn còn sống mãi trong tâm trí của người chiến sĩ và người dân.

              Qua bài thơ Việt Bắc, Tố Hữu đã nói lên được tâm sự, nỗi lòng của mình cũng như những người chiến sĩ và người dân Việt Bắc. Mười lăm năm chiến tranh gian khổ, cùng những tình cảm gắn bó thiêng liêng chắc chắn sẽ sống mãi trong lòng mỗi người.

 

 

Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu
Rate this post
Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial