Home / Văn mẫu THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích cái tôi trữ tình của tác giả trong bài thơ tràng giang | Làm văn mẫu

Phân tích cái tôi trữ tình của tác giả trong bài thơ tràng giang | Làm văn mẫu

Đề bài : Phân tích cái tôi trữ tình trong bài Tràng Giang của tác giả Huy Cận

Bài làm

            Nhà thơ Huy Cận là một nhà thơ tiêu biểu, nổi tiếng của phong trào Thơ mới. Với phong cách thơ độc đáo, trữ tình mà không lẫn với bất kỳ ai khác, thơ của ông ẩn chứa những nỗi buồn, những tâm sự thầm kín với đời. Tiêu biểu trong phong cách thơ của ông là bài thơ Tràng giang, được sáng tác năm 1939, in trong tập “ Lửa thiêng” .

            Đầu tiên, khi nhìn tựa đề bài thơ, người đọc đã có một ấn tượng đặc biệt. Tràng giang có nghĩa là sông dài. Có lẽ hình ảnh con sông rộng mênh mông cùng với trời cao đã giúp cho tác giả gửi gắm những tâm sự buồn của ông. Đó là “ bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài”. Và từ đó, người đọc có thể hiểu được tâm sự, cũng như tình cảm của Huy Cận dành cho cuộc đời.

Mở đầu bài thơ là những câu thơ đưa người đọc đến với cảnh sông nước bao la bát ngát:

Loading...

Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp

Con thuyền xuôi mái nước song song.

Sông nước mênh mang, bát ngát được gợi tả qua từng lớp sóng nhấp nhô trên dòng sông dài, khiến cho nỗi buồn thêm điệp điệp. Tác giả dùng từ “ điệp điệp” làm cho người đọc có cảm giác nặng trĩu, nỗi buồn như dâng lên nhiều lần. Ở cái không gian mênh mông rộng lớn như vậy, ta thấy một con thuyền phía xa xa xuôi mái theo những dòng nước về cuối chân trời. Con thuyền lẻ loi đơn độc làm cho sự mênh mang của dòng sông càng nổi bật hơn. Chỉ với hai câu thơ đặc tả thôi nhưng cũng đủ làm bật lên cái tôi trữ tình của Huy Cận, đó là một tâm hồn đang cô đơn như con thuyền giữa sông lớn.

Thuyền về nước lại sầu trăm ngả

Củi một cành khô lạc mấy dòng.

Mặt sông lại trở nên heo hút, rộng mênh mang trăm ngả khi thuyền về. Thuyền và nước cứ xa cách nhau như thế. Con thuyền đơn độc chỉ xuất hiện một chút rồi lại rời đi, để lại nỗi buồn ngổn ngang. Hình ảnh “ củi một cành khô” trở nên nhò bé khi “ lạc mấy dòng” vào trong vô vọng những con sóng nối tiếp nhau. Cái tôi trữ tình của tác giả trở nên mong manh hơn bao giờ hết, như bị nuốt chứng giữa thiên nhiên bao la, khiến cho tác giả cảm thấy trở nên lạc lõng, không tìm ra phương hướng.

Phân tích cái tôi trữ tình của tác giả trong bài thơ tràng giang

Đến khổ thơ thứ hai, người đọc chắc sẽ nhận ra tâm sự, nỗi niềm xót xa chính mình của Huy Cận qua từng câu chữ:

Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu

Đâu tiếng làng xa vẫn chợ chiều

Nắng xuống trời lên sâu chót vót

Sông dài trời rộng bến cô liêu.

Bóng dáng con người, dấu hiệu của sự sống đã bắt đầu xuất hiện ở khổ thơ này nhưng vẫn còn khá mờ nhạt chưa rõ ràng, chỉ là một điểm nhấn nhỏ bé giữa bộn bề lo toan của cuộc sống. Tâm hồn của tác giả như bị cứa sâu vào khi xuất hiện “ cồn nhỏ, chợ chiều, sông dài”, những hình ảnh đã quá quen thuộc, nhạt nhẽo. Nỗi buồn của Huy Cận như tan ra, hòa quyện với thiên nhiên, đất trời. Huy Cận cảm thấy cô đơn trong cuộc sống của mình, một nỗi buồn, tâm sự không biết chia sẻ cùng ai. Sự cảm nhận của Huy Cận về thiên nhiên cũng có sự khác biệt so với mọi người, đặc trưng cho phong cách thơ của ông giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám.

Bèo dạt về đâu hàng nối hàng

Mênh mông không một chuyến đò ngang

Không cầu gợi chút niềm thân mật

Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.

Bỗng đâu xuất hiện những cánh bèo trôi nổi trên sông, làm cho tác giả thêm buồn, thêm sầu. Ông khao khát có được yêu thương, nhưng dường như thiên nhiên trước mặt cùng lòng người lại quá hờ hững, vô tâm với ông khiến ông cảm thấy bế tắc, mất phương hướng.

Cuối cùng, khổ thơ khép lại bài thơ là đặc trưng của thơ Huy Cận, đó là cái “ tôi” trữ tình của nhân vật:

Lớp lớp mây cao đùn núi bạc

Chim nghiêng cánh nhỏ bóng chiều sa

Lòng quê dờn dợn vời con nước

Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà

Huy Cận nhớ nước, thương nhà, nhưng không biết dãi bày cùng ai khiến cho bản thân cảm thấy hoang mang, bế tắc không lỗi thoát, chỉ cảm thấy nỗi buồn mênh mang vô bờ bến. Tấm lòng đa sầu đa cẩm, nhiều tâm sự của tác giả được gửi gắm qua những vần thơ, khiến cho chính Huy Cận cảm thấy thêm phần buồn bã, hụt hẫng. Nỗi buồn nối tiếp nỗi buồn khiến cho cuộc sống trở nên buồn tẻ và nhạt nhẽo.

            “ Tràng giang” là một bài thơ nêu bật được cái “ tôi” trữ tình của Huy Cận, khiến cho người đọc xúc động và đồng cảm với ông về nỗi cô đơn, nỗi buồn cũng như những tâm sự và tình yêu dành cho quê hương, đất nước.

Phân tích cái tôi trữ tình của tác giả trong bài thơ tràng giang | Làm văn mẫu
Rate this post
Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial