Home / Văn mẫu THPT / Văn mẫu lớp 10 / Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Đề bài : Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về

Bài làm

              Chào tất cả các bạn! Tôi là Tê-lê-mác. Cha của tôi là anh hùng Uy-lít-xơ. Cha của tôi sau khi hạ thành Tơ roa, ông đã trải qua hơn hai mươi năm lênh đênh trên biển cả, phải đối mặt với vô vàn thử thách, để có được ngày trở về như ngày hôm nay. Vậy mà cha lại giấu mình trong bộ dạng của một kẻ rách rưới, ăn mày, mục đích để thử lòng người vợ hiền yêu dấu là mẹ tôi, xem bà có nhận ra cha không.

              Khi thuyền của nhà vua đưa cha tôi về đến nhà, đúng vào lúc mẹ của tôi đang phải giải quyết đám người cầu hôn ở đây. Mẹ tôi tìm đủ mọi cách để từ chối nhưng chưa được. Bà đành lấy chiếc cung mà cha tôi để lại ra, đưa ra điều kiện: kẻ nào giương được cung bắn xuyên qua mười hai cái vòng rìu thì bà sẽ lấy kẻ đó. Tất nhiên, chẳng có kẻ nào làm được điều đó, ngoại trừ một người là cha tôi. Nhờ thân hình lực lượng, khỏe mạnh, rắn chắc, ánh mắt sáng rực như ngọn lửa mặt trời mà tôi ngay lập tức đã nhận ra ông. Tôi bèn đem hết sự tình thời gian qua ở nhà, về bọn cầu hôn rắc rối cùng những gia nhân phản bội cho cha biết và trừng trị bọn chúng. Không chỉ tôi, nhũ mẫu Ơ-ri-clê cũng đã nhận ra cha lúc rửa chân cho ông, nhờ vết sẹo vẫn còn ở chân. Và mặc kệ việc cha tôi ngăn cản, bà vẫn đem kể lại cho mẹ của tôi. Vậy nhưng sau khi nghe chuyện, mẹ của tôi lại hoàn toàn không tin vào lời của nhũ mẫu nói.

Loading...

uy-lit-xo-tro-ve

                Tôi đã tưởng tượng rằng, giây phút gặp lại của cha mẹ tôi sau hơn hai mươi năm xa cách phải thật tình cảm, xúc động. Nhưng không, cha tôi lại như làm ngơ, ngồi dựa vào cây cột, mắt nhìn xuống đất trong khi mẹ của tôi bước qua đến ngồi sựa vào một bức tường đối diện trước mặt. Và chiếc bếp lửa cháy rực hồng đang ngăn cách giữa hai người. Một sự im lặng bao trùm cả không gian, tưởng chừng như nghẹt thở. Chứng kiến cảnh đó, tôi thầm trách mẹ tôi thật vô tâm, và trách mắng bà là người độc ác, không có tình cảm… Bị tôi trách móc như vậy, nhưng mẹ tôi không hề lay động, bà vẫn suy nghĩ thật cẩn thận trước khi nói, và bà cho rằng họ có những dấu hiệu riêng để nhận ra nhau. Tôi truyền đạt lại với cha ý kiến của bà, và động viên cha bằng những lời nói hoa mỹ, chân thành.

Rồi mọi người cùng nhau tắm rửa, ca hát vui vẻ. Cha tôi bước ra sau khi tắm, nhìn như một vị thần tuyệt đẹp. Ông ngồi lại vị trí cũ khi nãy và nói:

  • Khốn khổ! Hẳn là các thần tiên núi Ô lem pơ đã ban cho nàng một trái tim sắt đá hơn ai hết. Vì nếu là một người khác chắc chắn không có gan ngồi xa chồng như thế, khi chồng đi biền biệt hai mươi năm trời, trải qua bao nỗi gian truân, nay mới trở về xử sở.

Tiếp đến, ông nói với nhũ mẫu kê cho ông một chiếc giường, để ông có thể ngủ một mình ở đó. Thấy vậy, mẹ tôi cũng thận trọng nói với nhũ mẫu việc trải giường cho cha tôi, về chiếc giường do cha tôi xây nên. Bà cố ý thử xem phản ứng của tôi thế nào. Và quả nhiên, cha tôi giật mình hỏi:

  • Ai đã xê dịch giường tôi đi chỗ khác vậy? Nếu không có thần linh giúp đỡ thì là người tài giỏi nhất cũng khó làm được việc này.

Thế rồi cha bắt đầu kể về những bí mật liên quan đến chiếc giường mà chỉ có hai người biết. Ngoài ra còn có những vật dụng và đồ trang trí trong phòng một cách tỉ mỉ, tường tận khiến mẹ tôi nghe mà bủn rủn không nói nên lời. Đến đây, hai người xúc động chạy đến ôm lấy nhau, nước mắt không ngừng rơi, mẹ hôn lên trán cha và nói:

  • Uy lít xơ chàng chớ giận thiếp.

Nói xong hai người lại ôm nhau khóc. Họ khóc những giọt nước mắt hạnh phúc, sau những tháng ngày xa cách hơn hai mươi năm trời với biết bao đau thương. Thấy cảnh tượng này, trái tim của tôi không ngừng thổn thức, xúc động. Vậy là giờ đây, chúng tôi sẽ hạnh phúc trong một gia đình có đầy đủ tình yêu thương.

Tê – lê – mác kể lại cảnh người cha của mình là Uy-lít – xơ trở về
Rate this post
Please follow and like us:

Comments

comments

Loading...
Social media & sharing icons powered by UltimatelySocial